Có một vị thánh nọ thánh thiện đến độ, không hề dám có ý nghĩ rằng mình là một người thánh thiện.
Ngày kia, một Thiên thần đến nói với Ngài: “Chúa sai tôi đến gặp ngài. Ngài hãy xin bất cứ điều gì ngài muốn. Chúa sẽ ban cho ngài. Vậy ngài có muốn được ơn chữa bệnh không?”.
Vị thánh trả lời: “Không. Thà để cho chính Chúa chữa trị thì tốt hơn”. Vị sứ thần đề nghị điều khác: “Ngài có muốn đem những người tội lỗi trở về đường công chính không?”.
Vị thánh cũng lắc đầu từ chối: “Không. Cải hoá tâm hồn con người không phải là việc của tôi. Đó là công việc của các Thiên thần”. Vị sứ giả của Chúa mới gợi ý thêm: “Ngài có muốn trở thành một mẫu gương để thiên hạ tuôn đến bắt chước không?”.
Vị thánh cũng khiêm tốn trả lời: “Không. Bởi vì làm như thế tôi sẽ trở thành trung tâm thu hút sự chú ý”. Thiên thần mới hỏi: “Vậy thì ngài mong muốn điều gì?”. Vị thánh trả lời: “Ơn Chúa, có ơn Chúa, đó là điều tôi hằng khao khát”.
Vị thiên thần được Chúa sai đến vẫn chưa chịu bỏ cuộc, nên đề nghị lần cuối cùng: “Ngài phải xin một phép lạ. Nếu không tôi đành phải để cho phép lạ sảy ra vậy”. Vị thánh đành ưng thuận: “Vậy thì tôi xin điều này: Ước gì mọi việc thiện được thực thi qua tôi mà tôi không hề hay biết”. Thế là để cho lời ước của vị thánh được thành sự, Thiên Chúa ban cho cái bóng phía sau của ngài được mọi thứ quyền năng. Nơi nào cái bóng phái sau lưng ngài đi qua, thì nơi đó người bênh được lành, đất đai trở thành phì nhiêu, nguồn suối phát sinh sự sống, niềm vui trở lại trên khuôn mặt của những người sầu khổ.
Nhưng vị thánh không hề hay biết điều đó, vì dân chúng chú ý đến cái bóng đến độ quên hẳn con người.
Hôm nay Giáo Hội kính nhớ các thánh “Anh Hài”, những vị thánh đã chết vì Đức Kito mà cũng không hay biết rằng mình phải chết vì Ngài. Các trẻ em ấy là kiều mẫu của không biết bao nhiêu vị thánh vô danh.
Có những Mẹ Terexa Calcutta, những linh mục Pierre mà thế giới không ngừng nhắc đến, nhưng cũng không biết bao nhiêu những người cha, người mẹ, ngời chồng, người vợ ngày ngày âm thầm hy sinh trong không biết bao nhiêu là công việc vô danh, phiền toái mỗi ngày. Có biết bao nhiêu người đang âm thầm đau khổ vì hy sinh cầu nguyện mà không thể thấy được kết quả của lời cầu nguyện của mình. Có biết bao nhiêu người âm thầm phục vụ tha nhân cách này hay cách khác mà không hề được đền đáp hoặc nhắc nhớ.
Trong ánh sáng của mầu nhiệm Giáng sinh, chúng ta được mời gọi để tìm thấy những giá trị của những hy sinh âm thầm từng ngày. Sự thinh lặng bé nhỏ của Hài nhi Giê-su trong hang đá Belem, 30 năm âm thầm của Ngài tại Nazaret. Đó là ý nghĩa của đời sống phiền toái, độc điệu mỗi ngày của chúng ta. Hài nhi Giê-su mời gọi chúng ta nhận ra giá trị của cuộc sống ấy. Thiên Chúa thi ân tuỳ theo cách thế Ngài muốn. Cuộc âm thầm và hy sinh từng ngày của chúng ta là một trong muôn nghìn cách thế thi ân của Ngài mà chúng ta không thể đo lường được. Ngoài sự tưởng tựng và dự đoán của chúng ta, những hy sinh từng ngày của chúng ta được Thiên Chúa dùng như cái bóng vô hình, nhờ đó Ngài thông ban muôn ơn lành cho người khác.